Tổng Hợp 99 bài thơ Phật giáo hay nhất về tình yêu, cuộc sống

Thơ Phật giáo hay nhất về tình yêu, cuộc sống, những bài thơ mang thông điệp tốt lành hướng tâm hồn con người đến chân, thiện, mĩ, đến những cảm xúc chân thật nhất của con tim. Hãy dành thời gian chia sẻ tuyển tập thơ hay sau đây để cảm nhận bạn nhé !

Tuyển tập thơ Phật giáo ngắn gọn, lắng đọng cảm xúc

Những bài thơ Phật giáo sau đây tuy ngắn gọn nhưng vẫn dạt dào cảm xúc. Mỗi bài thơ vẫn chứa đựng những thông điệp sống ý nghĩa, những chân lí muôn đời muốn gửi gắm. Chia sẻ để cảm nhận bạn nhé !

Hoa Bồ Đề

Tác giả: Doãn Kim Oanh

Bàn chân nhỏ dưa tôi vào cõi Phật ,
Chùa HỒI LONG vốn tự ngày xưa
Nhà sư trẻ giàu lòng nhân ái,
Xây chùa chiền nhà dưỡng lão chúng sinh.

Thầy chỉ cho tôi hoa Bồ Đề năm sắc
Biết dỗi hờn khi thầy bận không chăm,
Chưa bao giờ thầy dời chùa lâu cả,
Sợ khách lễ chùa thấy vắng lại buồn thương.

Vô Tư

Tác giả: Ngạo Thiên

Đời người sống được nhiêu năm
Thật tâm mà sống, chẳng phiền đến ai.
Đời người như chuỗi phim dài
Đâu cần phải diễn, đâu cần nhập vai.

Đời người lắm chuyện bi hài
Người vui kẻ khóc, chuyện hài thế gian.
Vui buồn rồi cũng chóng tàn
Buồn nhiều vui ít, vô vàng khổ đau.

Thật lòng ta sống cùng nhau
Kẻ cho người nhận, trao nhau tấm lòng.
Dù đời dòng chảy ngược dòng
Khổ đau vẫn sống, mĩm cười vô tư.

Miệng Đời

Tác giả: Ngạo Thiên

Miệng đời nào nuôi ta lớn
Thói đời bạc bẽo, răn dạy ta khôn.
Người đời thích nói sướng mồm
Miệng tạo thêm nghiệp, chẳng phiền để tâm.

Thôi thì ta cứ giả câm
Không nghe không thấy, lỗi lầm thứ tha.
Cuộc đời dể hiểu thôi mà
Nhìn hình đoán chữ, mới là hanh thông.

Tự tâm cởi mở tấm lòng
An nhiên tự tại, cảm thông cho đời.
Ai ơi xin nhắn đôi lời
Đừng vội phán xét, cuộc đời người ta.

Lời xấu từ miệng thốt ra
Nghiệp từ cửa miệng, do ta tạo thành.
Hoa thơm hương ngát vây quanh
Lựa lời mà nói, cho xanh cõi lòng.

Răn Mình

Tác giả: Trần Lực

Luân trầm há phải tại mùa sinh?
Sướng khổ tùy duyên lỗi tại mình
Nếu đã bần thanh nào sợ nhục?
Còn hơn vượng phú để cầu vinh
Vì gieo nghiệt khẩu đành quên nghĩa
Bởi rắc tà tâm phải phụ tình
Nhắn gửi đôi điều âu cũng đạo
Sen đài hướng Phật niệm cầu kinh.

Buông Bỏ

Thơ: Hoàng Minh Tuấn

Ngẫm ở đời bao chuyện thị phi
Tiền tài, danh vọng cũng lắm khi
Mang phiền nhiễu cho đời thêm khổ
Để cho ta lại phải nghĩ suy
Rồi tình ái sầu thương bi luỵ
Lệ tuôn rơi đau xót lòng ai
Thôi từ nay tôi xin BUÔNG BỎ
Bởi cuộc đời mãi cứ thế thôi!

Nhân Quả

Gieo tham lam, hái khổ đau,
Gieo lòng sân hận, hái sầu bi ai.
Trồng cây gai, chạm phải gai,
Hương thơm trồng huệ, trồng nhàu, trồng sen.
Gieo nhân lành, hái quả ngon,
Gieo thánh thiện, được quả tròn từ bi.
Gieo u mê, hái quả si,
Luật trời không thể biến suy lẽ đời.
Gieo nhân thánh, được lên trời,
Giác ngộ trí tuệ, rạng ngời tòa sen.

 Vô Thường

Khi là đứa trẻ sinh ra,
Cuối đời tất yếu, tuổi già hoại tan.
Hoa kia nở để rồi tàn,
Thành, tru, hoại, diệt, hợp tan vô thường,
Kiếp người chẳng phải vấn vương,
Tu được phước huệ rộng đường về thiên.

Hư Không Vô Ngã

Quán thân bất tịnh
Quán tâm vô thường
Quán pháp vô ngã
Trí tuệ bát nhã
Giải thoát chúng sinh
Cứu khổ vô minh
Cứu nhân độ thế
Lòng trần dâu bể
Biển khổ không bờ
Trôi nổi mê mờ
Chấp bám khổ đau
Đi mãi nơi đâu?
Quay về bến giác.
Con đường giải thoát
Thanh, tĩnh, tịch, không
Buông xả trong lòng
Là bờ hạnh phúc.

 Luân Hồi Vay Trả

Ai sinh ra cũng một lần phải chết,
Chết đi rồi có hết được đâu
Sự sống mới rồi sẽ lại bắt đầu,
Hành tinh xanh mãi nuôi màu hi vọng.

Đi vào đời với hai bàn tay trắng
Lúc lìa đời lại trắng cả bàn tay.
Khi sống tham nhặt cho đầy,
Phải mang lấy nghiệp trả vay nợ đời.

Kiếp luân hồi có sinh có diệt
Đời vô thường giả tạm hư không
Ngũ uẩn: “Sắc bất dị không”
An nhiên tự tại cho lòng thảnh thơi.

Sống kiếp đời chớ nên gây nghiệp
Để tát sinh tạo kiếp luân hồi,
Bà Ta là cõi tạm thôi
Phước tu cực lạc, cõi trời Tây Thiên.

Chùm thơ Phật giáo về tình yêu đánh thức mọi trái tim

Xin chia sẻ cùng quý bạn đọc chùm thơ Phật giáo về tình yêu đánh thức mọi trái tim. Hãy dành thời gian chia sẻ để cảm nhận hết thông điệp yêu thương mỗi bài thơ muốn nhắn gửi bạn nhé !

THỜ Ơ

Tác giả: Đài Trang

Trong tim bôi xóa đoạn trần hồng
Bụi đời phai dấu, tuyệt chờ mong
Tình duyên nay hóa tình muôn loại
Lặng tiếng yêu đương, tắt lửa nồng
Kỷ niệm nào vương, thoáng qua lòng
Bay theo làn gió, thoảng hư không
Hương xưa thôi đẫm trang tình mộng
Trả lại bèo hoa, trôi nước sông
Ngước mặt nhìn trăng tỏa non bồng
Ngược bước trùng dương, thoát vượt dòng
Trang thơ khép lại chương tình sử
Trải giữa ngàn mây, ý đại đồng.

Duyên Nợ

Thời gian thấm thoát soi tình
Thoi đưa thuyền chạy đôi mình gặp nhau
Duyên là duyên ở bến sau
Nợ là mãi mãi một câu ân tình
Nước non soi bóng với hình
Một đời mãi mãi đôi mình có nhau
Trăm năm sống đến bạc đầu
Nên duyên hợp ý một màu thủy chung
Sắt son hình bóng một lòng
Trăm hoa đua nở xuân hồng nào hơn.

Còn Gặp Nhau

Tác giả: Thích Nữ Huệ Trang

Còn gặp nhau thì hãy cứ vui
Chuyện đời như nước chảy hoa trôi
Lợi danh như bóng mây chìm nỗi

Còn gặp nhau thì hãy cứ cười
Cho tình tươi thắm ý thêm tươi
Cho hoa thêm ngát đời thêm vị
Cho đẹp lòng tất cả mọi người

Còn gặp nhau thì hãy cứ chào
Giữa miềng đất rộng với trời cao
Vui câu ” nhân nghĩa ” tròn sau trước
Lấy chữ thân tình gửi tặng nhau

Còn gặp nhau thì hãy cứ thương
Chuyện đời muôn thuở vẫn còn vương
Chắt chui một chút tình thương ấy
Gửi khắp muôn phương vạn nẻo đường

Còn gặp nhau thì hãy cứ đi
Đi tìm chân lý lẽ huyền vi
An nhiên tự tại lòng thanh thoát
Đời sống tâm linh thật tuyệt vời !

Chữ Duyên Và Nợ

Có duyên có nợ thành đôi
Âu là số phận, nợ duyên vợ chồng
Đời là dòng chảy xuôi dòng
Thời gian minh chứng, tơ hồng kết đô
Đừng buồn đừng trách than ôi
Xa xôi tìm kiếm,được gì trắng tay
Thôi thì hãy sống thường ngày
Duyên kia chợt đến, vui vầy chung đôi
Đừng buồn ủ rũ đơn côi
Đêm trôi ngày đến, định ngày gặp nhau
Tình yêu sẽ sáng như sao
Lung linh huyền diệu, ước ao duyên lành
Ông tơ bà nguyệt kết thành
Uyên ương hạnh phúc, đẹp tình giai nhân.

Chữ Duyên

Có duyên ta mới gặp nhau
Hợp ….mong ô thước bắc cầu nhịp qua
Có duyên có nợ mới là
Trăm năm một bóng xuân trà chung đôi
Không nợ dù có ỉ ôi
Cầu , mong , ước , nguyện ….sầu côi một mình
Lấy ai là kẻ chung tình
Có duyên không nợ bóng hình là mơ.

DUYÊN VÀ NỢ

Tác giả: Quý Phương
Từng đối mặt bao ngày chẳng nhớ
Sau một lần gặp đã không quên ?
Phải chăng vì một chữ duyên
Để ta cứ mãi ưu phiền trăm năm

Ôm thương nhớ âm thầm ray rứt
Chẳng nợ nhau hạnh phúc ngày sau
Là duyên mang đến ngọt ngào
Nợ đời cay đắng làm sao mà gần

Biết chẳng nợ số phần phải chịu
Nén nhớ thương ai hiểu cho ta
Gần nhau gang tấc thôi mà
Cớ sao cảm thấy như xa muôn trùng

Dang tay với ngại ngùng không dám
Ngăn bao dòng ảm đạm trong tâm
Quay lưng bước vội âm thầm
Là duyên không nợ ngàn năm nhớ hoài.

DUYÊN PHẬN

Tác giả: Nguyễn Ánh Ngọc
Em và anh có duyên không có phận
Được yêu nhau nhưng chẳng được gần nhau
Mỗi khi gặp đều ước phép nhiệm màu
Duyên và phận được bên nhau mãi mãi.

Vì có duyên nên chúng mình gặp lại
Trên đường đời mình mãi ước bên nhau
Dù tình yêu trong bóng tối không màu
Nhưng duyên phận trói nhau vào một chữ.

Em bên anh duyên phận thật tình tứ
Niềm yêu kia quyễn rũ nhau chẳng rời
Tay trong tay sớm tối chẳng buông lơi
Chữ duyên yêu không lời nào nói hết.

Anh ghé môi thì thào rằng anh ghét
Sao phận kia chẳng biết lối tìm mình
Để anh gặp từ thuở sớm bình minh
Trao duyên phận trói tình mình thành một.

DUYÊN NỢ TÌNH ĐỜI

Tác giả: Triệu Phú Tình
Chưa hề gặp mà sao thấy nhớ
Dạ bồi hồi khó ở khó quên
Phải chăng vướng một chữ duyên
Để ta day dứt ưu phiền trong tâm

Thương nhưng chỉ âm thầm giữ kín
Phận lỡ làng nín nhịn mà thôi
Vì mình xa cách đôi nơi
Làm sao có thể trọn đời bên nhau

Nên chẳng hứa trầu cau dạm ngõ
Chỉ vui buồn khốn khó sẻ san
Tặng người đôi chút bình an
Điềm nhiên tự tại thanh nhàn bước đi

Đường xa vợi điều gì phía trước
Tương lai nào biết được người ơi
Hãy là đôi đũa sóng đôi
Hồng nhan tri kỉ tại đời hữu duyên.

THƠ TÌNH DUYÊN NỢ

Tác giả: Lê Huy Tưởng
Trăng sáng rọi, đôi mình chung bước
Sao phủ mờ có được yêu thương
Tình còn xa cách dặm trường
Duyên gần sao thấy vấn vương ngợp lòng

Cũng muốn trả, cho xong ân nghĩa
Để đời không mai mỉa gì ta
Còn đâu những buổi trăng tà
Nơi ta hò hẹn thiết tha mặn nồng

Thương nhớ lắm, má hồng nơi ấy
Yêu rất nhiều người thấy được không ?
Đêm trường khắc khoải chờ mong
Ai về trả nghĩa cho xong kiếp này

Duyên với nợ, sao thay đổi được
Nghĩa gặp tình còn ước mong chi
Bỏ qua ngày tháng biệt ly
Mình cùng xây đắp những gì đẹp hơn

Duyên đã thắm, đừng hờn giận nữa
Tình chớm nồng rực lửa thương yêu
Rồi đây những buổi trời chiều
Anh đàn em hát dệt điều ước mơ.

Tập thơ Phật giáo về vô thường giúp tâm thanh tịnh

Những bài thơ Phật giáo về vô thường dạy chúng ta cách sống hãy biết buông bỏ để có cuộc sống tĩnh tâm, thanh tịnh. Bởi cõi đời là vô thường, không có gì là mãi mãi. Chia sẻ để chọn cho mình bài thơ hay nhất bạn nhé !

HẠT BỤI VÔ THƯỜNG

Thơ: Toàn Tâm Hòa

Ngồi nghe hạt bụi vô thường
chạm nhau trên những nẻo đường… lao xao
hạt nào lỡ vướng ta đau
hạt nào lấp lánh sắc màu phù hư!

Lẽ nào ta ngộ nhận ư!?
mà sao ngồi đó trầm tư một mình
vui buồn giữa cuộc nhân sinh
cố an nhiên bước giữa nghìn chông chênh

Ngồi nhìn thế cuộc mông mênh
thời gian bao cuộc nhớ quên, khóc cười
ta như đứa trẻ biếng lười
đang hồi mơ lại một thời đã xa!

giữ ta… mãi mãi là ta
bước đi trên cuộc trầm kha chân tình
trần gian hữu sắc, hữu hình
chỉ mong hạnh phúc, an bình là vui!

VÔ THƯỜNG

Thơ: Nguyễn Hưng

Chiếc lá vàng rồi bay về viễn xứ
Cõi nhân gian vốn dĩ rất vô thường
Thì thân này đã mang phận lữ thứ
Có sá gì dấn bước chốn phong sương.

Bởi tất cả cũng chỉ là cát bụi
Sướng hay khổ cũng có khác gì đâu
Dẫu giàu sang bạc vàng như đỉnh núi
Thì mai đây vẫn một nấm đất bầu

Cứ an nhiên vì đời là cõi tạm
Thác là về nơi cội kiếp lai sinh
Hãy vui lên cho mỗi ngày rạng rỡ
Cớ làm sao phải tự khổ chính mình.

Rồi nhẹ bước như ngoài kia mây gió
Sắc là không ta ngạo với đất trời
Bao sân si một thoáng giây vứt bỏ
Dù mai lìa hồn vẫn thấy thảnh thơi.

Thêm mỗi ngày ta cám ơn thượng đế
Sẽ trọn vui bởi thấu lẽ vô thường
Đêm vừa tàn phố trở mình thức giấc
Bình minh về nắng toả giữa ngàn hương.

VÔ THƯỜNG

Thơ: Phú Sĩ

Vô thường một cõi hư không
Trầm luân một thuở bụi hồng nhân gian
Nguyện lòng thanh khiết mây ngàn
Thảnh thơi trải rộng thênh thang ân tình

Dãi dầu một kiếp ba sinh
Nẻo đường lạc bước linh đinh nỗi sầu
Tình đời nợ trả cho nhau
Đời vui ngắn ngủi với bao muộn phiền

Bốn mùa trời đất luân phiên
Chòng chành sóng nước lạc miền yêu thương
Nhân sinh lắm nỗi đoạn trường
Đìu hiu gió lạnh nghiệp đường còn đây

Trời chiều bóng ngả về tây
Tim côi gồng gánh đắng cay trăm bề
Lợi danh một thuở đê mê
Nghĩa tình một thuở não nề người ơi

Vô thường một cõi chơi vơi
Kẻ mong ra khỏi người chơi bước vào
Cuộc đời còn lắm lao đao
Hãy dành tốt đẹp ngọt ngào mà thôi.

VÔ THƯỜNG

Thơ: Bách Tùng Vũ

Cõi hồng trần ngàn lần rơi lệ
Kiếp luân hồi mặc kệ chúng sinh
Bao hương linh thác khóc đòi về
Hồn não nề nhớ nhà da diết.

Dẫu đã biết Vô thường là thế
Chẳng có ai không thể ra đi
Vẫn sầu bi trăm ngàn ai oán
Tiếc trần gian một thuở đam mê.

Ai rồi cũng sẽ về thiên cổ
Dù giàu sang hay khổ một đời
Nước mắt rơi khi hồn lìa xác
Chỉ còn là cát bụi hư vô.

Dù chết oan hay mồ vô chủ
Sẽ luân hồi khi ngủ đã say
Sông Vong Xuyên chờ ngày trên bến
Cầu Nại Hà dẫn đến đầu thai.

Hỏi trần gian có ai sống mãi
Ai chắc mình không trải tử sinh
Bao vong linh xa lìa cõi thế
Có trở về thân xác nguyên trinh ?

Ai rồi cũng tử, sinh phải nhận
Dẫu sang giàu hay phận vất vơ
Trăm đường tơ trở về một cõi
Vô Thường rồi…thoát khỏi… Sầu bi.

ĐỜI VỐN VÔ THƯỜNG

Thơ: Tùng Trần

Muốn hay không thì cuộc đời vẫn vậy
Cứ xuôi dần theo dòng chảy thời gian
Người cơ hàn hay là kẻ giàu sang
Khi chết đi vẫn hai bàn tay trắng

Được ấm no đã là điều may mắn
Hãy giữ gìn đời bình lặng sóng yên
Có những điều để tạo hoá tự nhiên
Đừng gượng ép kẻo muộn phiền vây lấy

Đáng hay không vì xa hoa bóng bẩy
Rồi tự mình xô đẩy dưới vực sâu
Nếu như tâm chẳng muốn vướng ưu sầu
Thì chớ nên cưỡng cầu trong mê muội

Biết ăn năn và nhận ra lầm lỗi
Nhớ dặn lòng phải sửa đổi bản thân
Dẫu vật chất thì ai sống cũng cần
Nhưng đừng để chữ tình thân rạn nức

Chuyện tử sanh mãi luôn là định luật
Đời vô thường sự thật chẳng thể thay
Là con người thì ai cũng như ai
Đến cuối cùng cũng phải về cát bụi.

HÀNH TRANG VÔ THƯỜNG

Thơ: Ngạo Thiên

Cuộc đời cứ ngỡ giấc mơ
Đến khi nhìn lại, một đời phù vân
Trần gian nơi chốn nợ nần
Nợ tình nợ nghĩa, bao lần trả vay
Sanh ra tay trắng bàn tay
Đến khi khuất bóng, chẳng thay đổi dời
Ngỡ rằng đời giống trò chơi
Thắng thua thành bại, một thời đã qua
Bỗng nhiên ta gặp lại ta
Chỉ là chiếc bóng, chiều tà thế gian
Đời người hết hợp lại tan
Lợi danh quyền tước, hành trang vô thường
Cuộc đời đừng mãi vấn vương
Trả về cho đất, đoạn trường bi ai.

Nếu đã là quá khứ
Hãy tha thứ cho nhau
Tất cả những niềm đau
Hãy cho vào quên lãng

Niềm đau thời dĩ vãng
Là vật cản đường đời
Cuộc đời muốn thảnh thơi
Hãy xa rời quá khứ

Cuộc đời là phép thử
Ta phải tự đi qua
Không ai thay ta cả
Thành bại ở nơi ta

Hãy học cách vị tha
Đau khổ sẽ rời xa
Yêu thương lấy tất cả
Hạnh phúc sẽ nở hoa.

THẾ GIAN VÔ THƯỜNG

Thơ: Ngạo Thiên

Cuộc đời như áng mây trôi
Ngàn năm nhân thế đắng môi lệ sầu
Đời người sống được bao lâu
Trăm năm rũ bóng huyệt sâu đợi chờ

Đời người như giấc ngủ mơ
Biệt ly không hẹn không chờ đợi ai
Sắc kia thắm đẹp cũng phai
Có ai giữ mãi tiền tài bền lâu

Đời người đi mãi về đâu
Vô thường chi phối âu sầu thế gian
Cuộc đời có hợp có tan
Hỏi đâu vĩnh cửu mộng vàng trăm năm

Quay về sống với chân tâm
Hãy như sen trắng giữa đầm ngát hương
Con người sống để yêu thương
Mĩm cười hạnh phúc đoạn trường bi ai.

Chọn lọc 10+ bài thơ Phật giáo về cuộc đời mang triết lí sâu sắc

Sau đây chúng tôi xin giới thiệu đến quý độc giả 10+ bài thơ Phật giáo về cuộc đời mang triết lí sâu sắc. Hãy chia sẻ để suy ngẫm về sự đời, về lòng người bạn nhé !

Phật

Tác giả: Phan Thúc Định

Con ngước nhìn khuôn mặt Phật
Thượng sầu hạ hỉ bao dung
Có phải nhân sinh nhiều đau khổ!
Mà người từ bỏ ngôi vua?

Người ngồi dưới gốc Bồ Đề giác ngộ
Tìm đường phổ độ chúng sinh
Chân lý nhân tâm người tìm thấy
Thế gian hãy tỉnh táo cứu mình!

Dẫu con còn nông cạn u mê
Con vẫn nhận ra Phật chẳng ở đâu xa ngái
Phật trong tâm con, trên ruộng đồng bờ bãi…
Trong tình yêu chân chính của con người!

Khi bỏ buông được mất ở đời
Khi tha thứ cho người từng lầm lỗi
Khi biết cho đi mà không cần đòi hỏi…
Là lúc ánh sáng Phật dẫn đường!

Phật là tình yêu máu thịt quê hương
Biết dâng hiến thanh xuân cho Tổ quốc
Biết đớn đau trước cộng đồng thân thuộc
Chia áo nhường cơm san sẻ nhọc nhằn!

Khi có Phật ta rạo rực mùa xuân
Chữ Hiếu chữ Trung vẹn tròn sau trước
Chữ Nghĩa chữ Tình trào dâng con nước
Hạnh phúc đong đầy trước mỗi bình minh!

Bản Ngã Dục Vọng

Chúng sinh đắm đuối si mê,
Sống trong ảo vọng háo danh muộn phiền.
Ganh đua giành dật đồng tiền,
Tham lam sắc dục đảo điên mê mờ.
Biển khô mà không thấy bờ,
Trôi lăn muôn kiếp trông vô ngàn đời.
Vô minh, vọng tưởng xa vời,
Cái thân giả tạo một thời khổ đau.
Tham sân si muôn kiếp sầu,
Bến bờ giác ngộ hay mau quay về.
Xa lìa biển khổ, sông mê,
Con đường hạnh phúc tìm về thiên tai.

Phước Thiện

Tác giả: Ngạo Thiên

Đời người ngắn ngũi không dài
Sống sao có ích, đêm ngày không lo.
Áo cơm vật chất dày vò
Một vòng lẩn quẫn, khổ cho kiếp người.

Tham lam keo kiệt sinh thời
Làm sao đến được, cõi trời mai sau.
Đam mê danh lợi sang giàu
Tạo thêm duyên nghiệp, dấy vào tấm thân.

Mai này nhắm mắt lìa trần
Hồn đến địa ngục, mắt dần sáng ra.
Thấy rồi lòng mới xót xa
Nhận ra đã muộn, án tra ngục hình.

Làm thiện được phước theo mình
Kiếp sau sẽ được, tái sinh sang giàu.
Hồng Ân Tam Bảo bao la
Pháp quang soi chiếu, thân ta an lành.

Nhân lành quả ngọt đầu cành
Làm thiện được phước, trời xanh thương tình.
Lời dạy của ông bà, cha mẹ qua những bài thơ

An Lạc

Tác giả: Ngạo Thiên

Yêu thương giúp đỡ mọi người
Lương tâm thánh thiện, miệng cười dễ thương.
Hoạn tai hoạn kiếp tránh đường
Tự thân an lạc, tai ương xa rời.

Sinh thời làm thiện hết đời
Tạo nhiều công đức, phật trời thương cho.
Mai này thân xác thành tro
Hồn về cực lạc, chẳng lo muộn phiền.

Thả hồn dạo bước cõi tiên
Đâu còn chi nữa, ưu phiền thế gian.

Buông

Tác giả: Thanh Trang

Thật nhẹ nhàng gió thổi chiếc lá trôi
Êm mặt sóng luân hồi sông chỉ một
Thu ngang trái khiến mắt vàng thưa thốt
Nhẹ tiếng hờn để tốt chiếc lá Xuân.

Tôi ngồi đây, bên hiên vắng Trăng tuần
Soi trần thế bằng vô ngần trong dạ
Trái tim mở ôm những điều vô giá
Gạt bụi trần bao dối trá, trái ngang.

Mở vòng tay rước tình cảm ngọc vàng
Rũ một tiếng bên đường cùng oán hận
Buông tất cả để tâm ngời vô tận
Hướng mặt trời thở tiếng giận thương yêu.

Đời bể dâu ngược lối vốn rất nhiều
Đạo hiền đức dạy những điều ngay thẳng
Hồn nhẹ nhõm để tâm luôn cố gắng
Buông chữ đời để không nặng chữ tâm.

Đời là cõi tạm

(Thích Nhuận Thường)

Bởi đời là cõi tạm
Nên sống thật với nhau
Nếu kiếp người trôi mau
Thì oán thù dừng lại.
Bởi không gì tồn tại
Nên giận hờn bỏ qua
Nếu lòng mình vị tha
Thì nỗi sầu tan biến
Bởi không gì lưu luyến
Nên đừng buộc ràng thêm
Nếu có ngày và đêm
Thì mê rồi phải ngộ.

Bởi mộng đời dễ vỡ
Nên quý trọng hôm nay
Nếu thế sự vần xoay
Thì ngồi yên tĩnh lặng.
Bởi lòng người sâu thẳm
Nên đừng cạn nghĩa ân
Nếu mang nặng nghiệp trần
Thì buông rời vọng tưởng.
Bởi tham cầu danh tướng
Nên quán niệm vô thường
Nếu ai còn tha phương
Thì nhớ về nguồn cội.
Bởi ai còn nông nỗi
Nên nhớ lấy lời xưa
Nếu ai đi trong mưa
Thì thấm đời gian khó.
Bởi yêu trong giông gió
Nên hiểu tình long đong
Nếu “Sắc tức thị Không”
Thì… vô cầu, vô niệm.

Tuyển tập thơ về chữ duyên trong Phật giáo đáng suy ngẫm

Phật dạy có duyên ắt có có nợ. Đã có duyên nợ sẽ đến được với nhau và ngược lại, có duyên những không có nợ cũng đành chia lìa. Sau đây là tuyển tập thơ về chữ duyên trong Phật giáo đáng suy ngẫm.

Có duyên có nợ thành đôi
Âu là số phận, nợ duyên vợ chồng
Đời là dòng chảy xuôi dòng
Thời gian minh chứng, tơ hồng kết đô
Đừng buồn đừng trách than ôi
Xa xôi tìm kiếm,được gì trắng tay
Thôi thì hãy sống thường ngày
Duyên kia chợt đến, vui vầy chung đôi
Đừng buồn ủ rũ đơn côi
Đêm trôi ngày đến, định ngày gặp nhau
Tình yêu sẽ sáng như sao
Lung linh huyền diệu, ước ao duyên lành
Ông tơ bà nguyệt kết thành
Uyên ương hạnh phúc, đẹp tình giai nhân.

♥♥♥
Em trả anh một chữ tình
Trả luôn duyên nợ khi mình gặp nhau
Trả luôn những ánh mắt trao
Cùng lời âu yếm ngọt ngào hôm qua
Trả hết nồng nàn thiết tha
Chơi vơi khoảng trống lặng qua tim này
Trả lời thề hẹn gió mây
Mùa đông lạnh lẻo gió bay … qua hồn
♥♥♥
Trầu cau cùng với xuân trà
Có duyên có nợ sẽ là ngày vui
Ta nàng chung bóng một đôi
Rạng ngời hạnh phúc ý trời trăm năm
Trăng kia ngả bóng trăng rằm
tình người tri kỉ ta nằm bên nhau
Thủy chung son sắt một màu
Ân tình mãi mãi bạc đầu là xuân !
♥♥♥
Thời gian thấm thoát soi tình
Thoi đưa thuyền chạy đôi mình gặp nhau
Duyên là duyên ở bến sau
Nợ là mãi mãi một câu ân tình
Nước non soi bóng với hình
Một đời mãi mãi đôi mình có nhau
Trăm năm sống đến bạc đầu
Nên duyên hợp ý một màu thủy chung
Sắt son hình bóng một lòng
Trăm hoa đua nở xuân hồng nào hơn
♥♥♥
Duyên là gặp gỡ thế thôi
Nợ là mãi mãi một đôi chung tình
Thương nhau như bóng với hình
Có duyên không nợ đôi mình lạc nhau
Chỉ là mất trước hay sau
Mang mùa xuân đến để đau một đời
Tim ai tâm dạ rối bời
Buồn vui khó tránh , ý trời phôi phai..!
♥♥♥
Có duyên ta mới gặp nhau
Hợp ….mong ô thước bắc cầu nhịp qua
Có duyên có nợ mới là
Trăm năm một bóng xuân trà chung đôi
Không nợ dù có ỉ ôi
Cầu , mong , ước , nguyện ….sầu côi một mình
Lấy ai là kẻ chung tình
Có duyên không nợ bóng hình là mơ.
♥♥♥
Đã duyên không nợ thôi đành,
Đôi ta suốt kiếp chẳng dành cho nhau.
Mai sau cho đến bạc đầu,
Tim anh mãi chẳng phai màu đâu em!
♥♥♥
Đời buồn đâu phải vì yêu,
Tình buồn đâu hẳn đã nhiều khổ đau.
Đôi khi ý hợp tâm đầu,
Mà duyên không nợ lệ sầu giăng mi.
Giận mình cố chấp làm chi,
Sao không buông để em đi với người?
Em đi anh nở nụ cười,
Mà tim tan nát rụng rời xác thân !
♥♥♥
Lần đầu gặp mặt đã xuyến xao
Đêm về thao thức dạ nao nao
Hỏi có phải chăng là duyên nợ
Mới gặp như quen tự thuở nào.
♥♥♥
Duyên là gặp gỡ thế thôi
Nợ là hai phía, cả đôi cùng cầu
Tấm lòng rộng mở có nhau
Yêu thương, hoà hợp, cau trầu trăm năm


Trăng sáng rọi, đôi mình chung bước
Sao phủ mờ có được yêu thương
Tình còn xa cách dặm trường
Duyên gần sao thấy vấn vương ngợp lòng

Cũng muốn trả, cho xong ân nghĩa
Để đời không mai mỉa gì ta
Còn đâu những buổi trăng tà
Nơi ta hò hẹn thiết tha mặn nồng

Thương nhớ lắm, má hồng nơi ấy
Yêu rất nhiều người thấy được không ?
Đêm trường khắc khoải chờ mong
Ai về trả nghĩa cho xong kiếp này

Duyên với nợ, sao thay đổi được
Nghĩa gặp tình còn ước mong chi
Bỏ qua ngày tháng biệt ly
Mình cùng xây đắp những gì đẹp hơn

Duyên đã thắm, đừng hờn giận nữa
Tình chớm nồng rực lửa thương yêu
Rồi đây những buổi trời chiều
Anh đàn em hát dệt điều ước mơ.

Loạt ảnh thơ Phật giáo sâu sắc bậc nhất

Chúng tôi xin chia sẻ thêm cùng quý bạn đọc loạt ảnh thơ Phật giáo sâu sắc bậc nhất. hãy dành thời gian chia sẻ để chọn cho mình hình ảnh đẹp về làm hình nền hay Avatar chô các trang mạng xã hội bạn nhé !

Tổng Hợp 99 bài thơ Phật giáo hay nhất về tình yêu, cuộc sống do apkcity vừa mới tổng hợp trên đây hi vọng đã mang lại cho bạn nhiều phút giây thư thái ý nghĩa. Hãy chọn cho mình bài thơ hay nhất về làm phong phú thêm bộ sưu tập thơ hay của mình bạn nhé !

Leave a comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *